Skip to content

Dấu ấn 2017

Từ 2016, mình đã có thói quen ngồi tổng hợp lại ảnh mỗi tuần. Mình luôn biết tuyệt vời nhất thì là viết nhật ký hàng ngày, tuyệt vời nhì là ngồi suy ngẫm và viết một bài tổng hợp đàng hoàng về tuần đã qua và lên kế hoạch cho tuần mới. Cơ mà đôi khi bận quá hoặc — nói trắng ra — lười quá, thì sẽ không đạt-đến-các-sự-tuyệt-vời-đó được. Tuy nhiên bất kể thế nào, bằng mọi giá, dù bận hay lười đến đâu, thì mình cũng tổng hợp lại ảnh mình chụp trong suốt cả tuần thành một tấm collage.

Cuối năm, ngồi nhìn lại 1 album 52 tấm ảnh cảm giác như mình là một chú chim có tầm mắt từ trên cao vút, bao quát được cả một năm dài vậy. Rồi lật mở từng tấm một, nhớ lại câu chuyện đằng sau từng hình ảnh, đôi khi sực nhớ lại những kỉ niệm, câu chuyện mà mình đã quên nhãng mất, đó là một cảm giác thật tuyệt vời. Cảm nhận rõ mình đã thực sự sống, mỗi ngày mỗi tuần đều có một ý nghĩa nào đó, quá nhiều khoảnh khắc đáng nhớ, đời quá đẹp.

Năm hết tết đến nhu cầu sống ảo lên cao, ấy là một. Có những điều đẹp đẽ quá mình muốn chia sẻ, ấy là hai. Nên mới rủ các bạn cùng xem với mình vài tấm và nghe vài chuyện nhảm.

Nếu trong năm 2016, số lượng hình ảnh liên quan đến Gameloft trong các bức tổng hợp của mình trong năm là khá ít — phản ánh khá đúng thời gian khủng hoảng đó — thì trong năm 2017, Gameloft xuất hiện trong đến 67% số tấm ảnh của mình. Hình ảnh trung tâm trong bức ảnh trên đây chính là dấu mốc quan trọng nhất của năm — hôm mà mình chính thức bị trở thành Production Manager ở Gameloft HAN. Một điều mà nói thật lòng là mình cảm thấy chưa hoàn toàn sẵn sàng cũng như không hoàn toàn mong muốn. Và 9 tháng tiếp theo cho đến giờ thì đầy ắp sự kiện, nhiều nỗ lực, nhiều niềm vui, nhiều thành quả, nhiều cái hỏng bét, nhiều điều bất ngờ sung sướng, lắm lúc thất vọng não nề. Gần cuối năm, cũng có một chút nản lòng vì khó khăn vẫn còn nhiều quá. Nhưng gì thì gì cũng phải tự xốc đít lên mà đi tiếp thôi. Bỏ cuộc thì, như Nam Don đã dạy, “lập tức chết đói” chứ đùa 😀

Có hai bài học lớn mà mình cảm thấy thấm-thía hơn sau quãng thời gian vừa rồi ở GL (nhiều cái, BIẾT là một chuyện, THẤM lại là một chuyện khác, cứ phải trải nghiệm mới được). Một là, dân-chủ không phải bao giờ cũng tốt. Những quyết định dựa-trên-đa-số rất dễ bị vướng vào Bandwagon effect. Người leader phải chấp nhận có những lúc bị coi là độc đoán. Hai là, mẫu người như mình dễ bị nghiêng quá vào bias-toward-action. Cái này bản thân nó không phải là tệ, nhưng nếu không cẩn thận mà bị lầm lẫn về mức độ quan trọng giữa Hành-động và Kết-quả, thì sẽ dẫn đến nhiều hệ luỵ, đặc biệt là trong việc đánh giá người khác.

Năm 2017 trong việc phát triển cá nhân, nhiều cái fail lòi tù và — điển hình như FUNiX huhu — nhưng có một cái thành công và thay đổi hẳn chất lượng cuộc sống của mình, ấy là trở thành Runner! (Chậm như rùa thì cũng vẫn là Runner, Ờ!) Tuần nào cũng chạy vài lần. Nhờ chạy mà mỗi chuyến đi xa đều thú vị hơn hẳn — bất kể đi đâu, Yogyakarta, Siem Riep, Đà Nẵng, hay Ecopark, đều phải có 1 buổi chạy khám phá. Nhờ chạy, mà có buổi sáng hồ Gươm ăn phở cùng Cún. Nhờ chạy, mà lần đầu tiên trong đời dámbước vào phòng gym. Nhờ chạy, mà có thêm connection với nhiều Gamelofter khác và có một vụ Champion Dash cùng nhau vui vãi. Nhờ chạy, mà cả năm đỡ hơn hẳn cái trò ốm vặt. Tháng Một, chạy 2km pace 7:51 là gần như chết luôn rồi. Tháng Mười Hai, dấn lên 12.5km pace 7:36 để chuẩn bị cho buổi Khám phá Tây Hồ năm tới, vẫn còn sống sót. Không dám so với các lão đại chạy hồ Tây pe pe pace 4:30, e cứ tự vui cái đã 😀

Cục nợ bất khả gỡ — kẻ cắp thời gian số một — ảnh tuần nào cũng xuất hiện — niềm vui bất tận của mềnh, không ai khác chính là thằng-cục-cứt Nam Anh. Hồi trước khi vợ bầu bí mình cứ ao ước có con gái, đến lúc biết là con trai, mình buồn bã ra phết, Nga nó xuỳ xuỳ “ối giời ơi anh cứ chờ đến khi nó tòi ra đi, trai hay gái gì thì anh cũng sẽ yêu nó vãi ra cho mà xem”. Đời y như lời Nga ơi. Năm nay Nam Anh khôn lên từng ngày ý. Chưa đến 3 tuổi mà đã biết bụng con gái lớn là có trứng nè, các loài động vật trong đó có cả con người thì sẽ có lúc chết-tèo nè (3 cách chết tèo nhé, ốm quá chết nè, tai nạn chết bất thình lình nè, già quá thì chết nè — ghi chú là ông bà thì là già-hơi-hơi thôi đấy), không ai dậy mà tự dưng biết nói-Tiếng-Việt-theo-kiểu-giọng-Tây-ngố-mỗi-khi-bí-từ-Tiếng-Anh nè. Chắc là do gien-siêu-xịn của mình (hoặc vợ :P) mà trộm vía Nam Anh gần như không bao giờ ăn vạ vô lối, cái gì mình cũng có thể đàm-phán, điều-đình, giải-thích như người lớn với hắn được. Chả biết có hiểu thật không, cơ mà vẫn thích ^ ^

Và đám-cưới-Tiến-Châu là khoảnh khắc kì lạ nhất của năm nay. Mình đã tham dự khá nhiều đám cưới rồi, của những người thân hơn nhiều. Nhưng cái khoảnh khắc mà bác của Châu dẫn cô bé xinh xắn ấy đi chậm chậm và rồi gửi cô ấy vào tay Tiến-em, mình đã trào nước mắt. Cảm thấy xúc động kinh khủng. Cảm nhận được cả một bầu trời hạnh phúc nó vỡ oà trong tim của-chính-mình. Mình thậm chí chẳng chơi mấy, nên chẳng hiểu nhiều về đôi bạn gặp-và-yêu-rồi-cưới-ở-GL ấy. Nhưng mình thấy dồng cảm vô cùng. Và thật lòng mong Châu sẽ luôn được hạnh phúc, vui vẻ, như và hơn ngày hôm ấy. (Tiến cũng thế nhé, hé hé :P)

Năm 2018 tới chắc sẽ không nhiều ảnh nhộn nhịp như 2017 vì những target lớn nhất của mình đều thuộc kiểu không chụp thành ảnh được 😛 Nhưng chắc chắn sẽ vẫn duy trì thói quen này!

Published inPersonal

Be First to Comment

Share your thought

%d bloggers like this: