Skip to content

Category: Better Self

Chịu trách nhiệm, và chủ động

Gần như 100% cho đến giờ, những người trượt ở những bài test ngầm, cũng là những người làm việc thiếu hiệu quả và cần phải được chăm sóc kĩ nhất. Ngược lại, những người thể hiện cách tư duy chủ động và có trách nhiệm ngay từ những việc nhỏ, cũng chính là những người đáng tin cậy và làm được việc lớn. Ai cũng có thể than phiền về môi trường làm việc, nhưng họ sẽ là người thực sự xắn tay áo lên làm điều gì đó để tạo nên thay đổi. Ai cũng có những lúc bị mất động lực và chán nản với công việc, nhưng họ sẽ là những người biết cách tự tạo động lực cho bản thân để vượt qua những thời điểm đó. Dự án nào cũng sẽ có những khó khăn, khủng hoảng, nhưng những dự án của họ, như-một-phép-màu, luôn sẽ gặp ít khủng hoảng hơn – nhờ vào sự chuẩn bị kĩ càng, khả năng ứng phó và giảm thiểu thiệt hại, vân vân. Nên khi tổ chức cần chọn một nhân viên để đề bạt lên vị trí quản lý cao hơn và trao cho nhiều trọng trách hơn, hẳn nhiên những người có tư duy chủ động và trách nhiệm đó sẽ là những người được chọn. Điều này đúng đối với mọi cấp bậc và mọi lĩnh vực, tôi tin vậy.

Understand – Choose – Act

Trước khi tìm đến các mẹo mực hay chiến lược, cần hiểu và rèn luyện cách tư duy, bởi yếu tố nền tảng đó sẽ giúp bạn trở nên hiệu quả hơn nhiều trong mọi-lĩnh-vực. Học và áp dụng những mẹo mực, gợi ý, lời khuyên, chiến thuật… thì nhanh mà dễ, nhưng hiệu quả mang lại chưa chắc đã nhiều, không tối-ưu. Chưa kể nếu bạn không hiểu sâu về căn nguyên của vấn đề thì sẽ dễ bị áp dụng sai, hoặc gặp nhiều mâu thuẫn, gây hoang mang. Đơn cử như tuần trước bạn vừa đọc một bài phân tích “Bí quyết thành công là phải ‘Say No’ nhiều hơn“, thì đến hôm nay đã lại thấy “Lời khuyên từ giám đốc cấp cao ở Facebook chỉ gồm 2 từ: ‘Say Yes!’“. OMG, người nông dân phải làm gì? Còn hiểu và phát triển thế giới quan và cách tư duy bên trong cái đầu của mình, là điều rất khó và lâu dài, nhưng lợi ích mang lại thì cực lớn. Bởi chúng là những yếu tố nền tảng, chúng ảnh hưởng đến mọi hành động và suy nghĩ hàng ngày của bạn. Nên một khi…

Từ Lập trình viên tới Nhà quản lý

Bạn có MUỐN hay không? Giữa hai câu hỏi “Liệu tôi có đủ khả năng trở thành Manager không?” và “Liệu tôi có thực sự muốn theo đuổi con đường Management không?”, tôi nghĩ rằng câu số hai quan trọng hơn. Bởi dù TheGoodMGR cần có rất nhiều kiến thức và kĩ năng ở cả hai mảng Management và Leadership, thì trên nguyên tắc, mọi kĩ năng đều có thể rèn luyện được. Vấn đề là bạn có đủ đam mê, đủ nghiêm túc để theo đuổi nó hay không thôi. Nói về kĩ năng, một lo lắng phổ biến của khá nhiều PRG có xu hướng sống nội tâm, không quảng giao, kém small-talk là: làm sao mình có thể làm tốt được việc Quản lý người khác với cái tính cách này cơ chứ? Thì chỉ cần để ý sẽ thấy ngay: các MGR không nhất thiết phải là người hoạt ngôn, hướng ngoại, “xu nịnh”, “uốn éo”, thực tế có rất nhiều nhà Quản lý xuất sắc là những người hướng nội và đã từng là những PRG hàng đầu. Ở tầm thế giới thì có Bill Gates, Mark Zuckerberg. Ở tầm quyển sách này thì chính…

Điều quan trọng là, đừng bao giờ ngừng hỏi

390, 144 và 0 Mỗi ngày bạn đặt ra bao nhiêu câu hỏi cho người khác hoặc cho chính mình? 20? 50? 80? Dù cho bạn có là một người-lớn-hỏi-nhiều-đến-khó-chịu đi nữa, bạn vẫn còn thua xa những đứa trẻ trong khoản đặt câu hỏi. Một nghiên cứu cho thấy: trung bình, một bé gái 4 tuổi hỏi người khác 390 câu hỏi một ngày! Một bé trai 9 tuổi? 144 câu hỏi một ngày. Hồi còn là sinh viên, tôi có đi làm gia sư Vật Lý luyện thi đại học cho 3 bạn cùng một lúc. Ngoài bài tập về nhà thông thường, tôi còn giao cho 3 bạn một “bài tập” kì quặc khác: Mỗi tuần, hãy đặt ra ít-nhất là 1 câu hỏi về bất cứ cái gì diễn ra xung quanh em, mà em nghĩ rằng có liên quan chút ít đến Vật Lý. Bất cứ cái gì. Không cần phải liên quan gì hết đến bài học của tuần đó. Tại sao khi cái quạt quay lại có gió mát? Tại sao khi đạp xe thì tóc lại bay bay? Tại sao khi đạp xe thì xe không đổ còn khi để xe đứng…

Để 2016 sẽ là một năm rực rỡ (hay, câu chuyện bạn tam giác hóa hình tròn)

Mặc dù không có số liệu chính thức nào ở Việt Nam, nhưng tôi tin rằng trong số hơn 90 triệu dân, chỉ có một số ít người có thói quen đặt ra mục tiêu năm mới cho mình VÀ thực sự đạt được chúng. Nếu lấy tạm số liệu này từ Mỹ, ta có biểu đồ sau: Một con số khá buồn, những cũng không bất ngờ, phải không? Còn bạn thì sao? Bạn đã có mục tiêu gì cho năm mới, hoặc chỉ đơn giản là cho tương lai gần của mình không? Bạn có muốn 2016 sẽ là một năm rực rỡ nhất, ghi dấu ấn nhất từ trước tới giờ khi bạn thực sự biến những mục tiêu đó thành hiện thực? Hy vọng những gọi ý dưới đây sẽ giúp bạn đạt được điều đó: Trước tiên, tôi tin rằng có hai loại mục tiêu khác nhau Tạm gọi là những mục-tiêu-điều-chỉnh và những mục-tiêu-biến-đổi. Mục-tiêu-điều-chỉnh không đòi hỏi một sự thay đổi lớn mang tính bản chất. Nó không làm thay đổi nhiều câu hỏi “Tôi là ai”, mà chủ yếu trả lời cho câu hỏi “Tôi có thể làm tốt hơn hiện tại như thế nào”. Còn với mục-tiêu-biến-đổi, có thể bản thân kết quả của mục…

Mục tiêu S.M.A.R.T của A Sao

Hồi 7 tháng tuổi, A Sao đang học một kĩ năng mới là trườn. Như bộ đội đặc công! Để dụ anh ý tập trườn, bố mẹ của A Sao hay bày vài món đồ chơi ở xa khỏi tầm với. Ngắm anh ấy nghểnh cổ lên nhìn xung quanh, rồi cố gắng trườn, bố ngạc nhiên nhận ra anh ấy có thể tự đặt những mục tiêu hết sức S.M.A.R.T (dù anh ấy chưa biết SMART trong Tiếng Anh có nghĩa là “thông minh” đâu). Tỉ như mục tiêu này: Bạn có biết và nhớ và thường xuyên áp dụng S.M.A.R.T hay không? Đấy là cái khung tham chiếu hết sức quan trọng để đánh giá 1 mục-tiêu nào đó đã đủ tốt hay chưa. Cơ bản thì ai cũng có những giấc-mơ. Và để giấc mơ thành hiện thực, bước đầu tiên là bạn phải biến nó thành một hoặc nhiều mục-tiêu-tốt đã, bằng cách áp dụng S.M.A.R.T. Trong đó: [dropcap]S[/dropcap]pecific – cụ thể, rõ ràng. Đừng có chung chung. “Tôi muốn tăng cường kĩ năng giao tiếp” là hết sức chung chung, mục tiêu kiểu đấy không thể làm động lực cho bạn được. Có biết bao nhiêu là kĩ năng nằm trong 2 từ “giao tiếp”?…