Skip to content

Category: Story

Khi bố mất

Cái chết luôn luôn là một điều bất ngờ. Không ai thực sự sẵn sàng cả. Ngay cả những bệnh nhân ốm yếu lâu ngày cũng không ai nghĩ rằng họ sẽ chết trong 1-2 ngày nữa. Một tuần? Có thể. Nhưng không phải là tuần này, mà là tuần sau… Không hề có cái gọi là “thời điểm thích hợp để chết”, bởi khi điều đó xảy ra, hiếm ai đã làm được hết những điều họ muốn. Bố tôi cũng không phải là ngoại lệ. Thực tế, cái chết của ông còn đến một cách đột ngột hơn mọi người. Ông mất khi mới 27 tuổi. Ông vẫn còn trẻ. Quá trẻ. Tuy nhiên bệnh ung thư quái ác chẳng chừa một ai. Cái chết của ông đã dạy cho tôi lúc ấy – một đứa trẻ 8 tuổi rưỡi – biết thế nào là một đám-ma. Cái tuổi ấy, may mắn thay, tôi đã đủ lớn để có được nhiều kỉ niệm với bố, đủ để nhớ về ông suốt cả cuộc đời. Nếu ông mất khi tôi còn bé hơn, hẳn rằng tôi sẽ chẳng hề cảm thấy đau đớn, nhưng tôi cũng sẽ chẳng hề biết cảm giác có bố…

Người phụ nữ sống thọ nhất thế giới

14 March Jeanne Calment sinh ra vào năm 1875 (14 năm trước khi tháp Eiffel được khởi công!) và mất vào năm 1997, hưởng thọ 122 tuổi. Bà được công nhận là người sống thọ nhất thế giới dựa trên những tài liệu có thể xác thực được. Có nhiều điều thú vị trong nếp sống của bà. Bà thường ăn tới 9 lạng sô-cô-la mỗi tuần, dùng dầu ô-liu để dưỡng da, đạp xe thường xuyên cho đến 100 tuổi, hút thuốc cho đến 117 tuổi. Khi còn sống, chồng bà là một người khá giả, và bà chưa từng phải làm việc. Thay vào đó, bà chơi tennis, trượt ván, đạp xe, bơi lội, đi săn, học piano. Tuy nhiên tôi không nghĩ ăn sô-cô-la hay hút thuốc hay lấy chồng giàu là “bí quyết trường sinh” để ta học tập. Điều đáng học, ấy là tinh thần “quẳng gánh lo đi mà vui sống”. Robine – một nhà nghiên cứu từng viết sách về Jeanne – kể rằng: “Bà ấy là một người hoàn toàn miễn nhiễm với sự trầm cảm. Có lần bà ấy nói với tôi: ‘(Khi có điều gì đó không hay xảy ra)…